BỘ KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA (CÁC PHẨM QUAN TRỌNG NHẤT)
Kinh Pháp Hoa (Saddharma Puṇḍarīka Sūtra) gồm 7 quyển, 28 phẩm. Dưới đây là biên dịch toàn văn hai phẩm quan trọng cốt tủy nhất thường được hành giả Đại Thừa tụng đọc hằng ngày: Phẩm Phương Tiện (Chỉ rõ tri kiến Phật) và Phẩm Như Lai Thọ Lượng.
PHẨM THỨ HAI: PHƯƠNG TIỆN (Toàn văn)
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn từ trong chánh định an tường đứng dậy, bảo ngài Xá-lợi-phất: “Trí huệ của chư Phật rất sâu xa vô lượng. Môn trí huệ đó khó hiểu khó vào, tất cả hàng Thanh văn cùng Bích Chi Phật đều không thể biết được.
Sở dĩ vì sao? Phật đã từng gần gũi trăm nghìn muôn ức vô số các Đức Phật, trọn tu vô lượng đạo pháp của các Đức Phật, dũng mãnh tinh tấn, danh tiếng đồn khắp. Thành tựu pháp rất sâu chưa từng có, tùy theo căn cơ mà diễn thuyết, ý thú khó hiểu.
Xá Lợi Phất! Từ khi thành Phật đến nay, Ta dùng nhiều món nhân duyên, nhiều món thí dụ rộng diễn ngôn giáo, dùng vô số phương tiện dìu dắt chúng sanh làm cho xa lìa lòng chấp trước.
Sở dĩ vì sao? Vì Đấng Như Lai đã thành tựu trọn vẹn các pháp: Tri kiến, phương tiện, ba-la-mật. Xá Lợi Phất! Trí huệ của Như Lai rộng lớn sâu xa, vô lượng vô ngại, lực, vô sở úy, thiền định, giải thoát tam muội đều vào sâu không ngằn mé, thành tựu trọn vẹn pháp chưa từng có.
Thôi đi Xá Lợi Phất, chẳng cần nói nữa! Vì sao? Vì pháp khó hiểu ít có thứ nhất mà Phật thành tựu đó, chỉ có Phật cùng Phật mới có thể thấu tột tướng chơn thật của các pháp. Nghĩa là: Tướng nó như vậy, tánh nó như vậy, thể nó như vậy, lực nó như vậy, tác nó như vậy, nhân nó như vậy, duyên nó như vậy, quả nó như vậy, báo nó như vậy, trước sau rốt ráo như vậy”.
Lúc bấy giờ, trong chúng có các vị Thanh văn, lậu tận A La hán như ngài Kiều Trần Như v…v… ngàn hai trăm người, và các vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di số đông muôn ức, đều tự nghĩ rằng: “Hôm nay Đức Thế Tôn vì cớ sao ân cần ngợi khen pháp phương tiện như thế?”.
Ngài Xá Lợi Phất biết lòng nghi của bốn chúng, liền bạch Phật cầu thỉnh. Sau 3 lần thỉnh cầu (tam thỉnh), Phật mới hứa khả: “Ngươi đã ba phen thưa thỉnh, lẽ nào chẳng nói. Ngươi nay lóng nghe, khéo suy nghĩ nhớ lấy, Ta sẽ vì ngươi mà phân biệt giải nói.”
Phật bảo Xá Lợi Phất: “Chư Phật Thế Tôn chỉ vì một đại sự nhân duyên mà xuất hiện nơi đời. Xá Lợi Phất! Thế nào là chư Phật Thế Tôn chỉ vì một đại sự nhân duyên xuất hiện nơi đời?
- Chư Phật Thế Tôn vì muốn cho chúng sanh khai (tiến vào) Phật tri kiến để được thanh tịnh mà xuất hiện nơi đời.
- Vì muốn thị (chỉ bày) Phật tri kiến cho chúng sanh mà xuất hiện nơi đời.
- Vì muốn cho chúng sanh ngộ (tỉnh giác) Phật tri kiến mà xuất hiện nơi đời.
- Vì muốn cho chúng sanh nhập (chứng vào) đạo Phật tri kiến mà xuất hiện nơi đời.
Xá-lợi-phất! Đó tóm lại là chư Phật chỉ vì một đại sự nhân duyên duy nhất mà hiện ra nơi đời! Xá Lợi Phất! Đấng Như Lai chỉ dùng Nhất Phật Thừa mà vì chúng sanh vì nói pháp, chớ không có thừa nào khác, hoặc hai hoặc ba.
Xá Lợi Phất! Pháp của tất cả chư Phật ở mười phương cũng như thế. Các Đức Phật trong quá khứ dùng vô lượng vô số phương tiện, các món nhơn duyên, lời lẽ thí dụ mà vì chúng sanh diễn nói các pháp. Pháp đó đều là Nhất Phật Thừa; các chúng sanh kia theo chư Phật nghe pháp rốt ráo đều được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Xá-lợi-phất! Các Đức Phật xuất hiện trong đời ác năm trược: Kiếp trược, phiền não trược, chúng sanh trược, kiến trược, mạng trược. Trong cõi ngũ trược ác thế đó chúng sanh nhiều tham lam tật đố, trọn nên các căn lành chẳng tốt. Chư Phật dùng sức phương tiện, nơi Nhất Phật thừa phân biệt nói thành ba (Thanh văn, Duyên giác, Bồ Tát).
Xá Lợi Phất! Nếu đệ tử của Ta tự cho mình là A La hán cùng Bích Chi Phật mà không nghe không biết việc của chư Phật Như Lai chỉ dạy Bồ Tát, thời người đó phi là đệ tử của Phật, phi là A La hán, phi là Bích Chi Phật.
Lại nữa, Xá-lợi-phất! Những vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni đó tự cho mình đã được A La hán, là thân rốt sau, rốt ráo Niết bàn, bèn chẳng lại chí tâm cầu đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Nên biết bọn đó đều là kẻ tăng thượng mạn. Vì sao? Vì nếu có vị Tỳ kheo thiệt được A-la-hán mà không tin pháp này thì không có lẽ ấy.”
KỆ PHẨM PHƯƠNG TIỆN
Khi ấy Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên bằng câu kệ: Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, có lòng tăng thượng mạn, Ưu bà tắc ngã mạn, Ưu bà di chẳng tin, Hàng bốn chúng như thế, số súng năm ngàn người. Chẳng tự thấy lỗi mình, nơi giới có thiếu sót. Hạng cặn bã này đi, chính lại nhờ oai Phật, Trong đại chúng tịnh thanh, nay chỉ toàn nhánh chắc.
Xá Lợi Phất hãy nghe, Pháp Phật không thể nghĩ, Chỉ có Phật cùng Phật, biết rõ pháp tướng này. Ta vì chúng sanh nói, đủ thứ duyên thí dụ, Chỉ có Nhất Phật thừa, không hai cũng không ba. Tất cả chư Như Lai, mười phương trong pháp giới, Đều vì một đại sự, cứu độ muôn não phiền.
Nếu có người nghe pháp, hoặc xưng “Nam mô Phật”, Đều đã thành Phật đạo! Dù người nắn tượng cốt, hay tạc chạm mộc vàng, Họa vẽ thân thế tôn, đều đã thành Phật đạo! Trẻ nhỏ vọc cát bùn, đắp nhóm thành tháp Phật, Hoặc dâng một bông hoa, đều đã thành Phật đạo!
Ta dùng lực Phương tiện, khiến đều được giải thoát. Nhưng rốt ráo về chung, Cõi Liên Hoa Diệu Pháp. Các ngươi hãy ghi tạc, lời chư Phật không hư, Xả bỏ tâm mệt nhọc, tiến vào Nhất Phật thừa!
Ý nghĩa Kinh Pháp Hoa
Pháp Hoa khai mở tâm thức người tu hướng về chân trời thênh thang, giải thoát khỏi mặc cảm “Tôi thô lậu tội lỗi chỉ tu để cầu phước, không dám nghĩ chuyện đắc Đạo Phật”. Pháp Hoa khẳng định 100%: Tất cả chúng sanh đều có Phật tính và chắc chắn sẽ thành Phật (dù chỉ là đứa trẻ đắp cát thành tháp Thế Tôn hay niệm một tiếng Nam mô Phật).
Sự mầu nhiệm Pháp Hoa là việc thấu hiểu “Tri kiến Phật”, tin tưởng bản thân sở hữu viên ngọc Minh Châu vô giá ngay trong chéo áo rách rưới mưu sinh hàng ngày. Mọi pháp môn khác (Tiểu Thừa, Thanh Văn) chỉ là Phương tiện (như nhà lửa ba xe) để dụ người ra khỏi vô minh. Đích đến cuối cùng chỉ có Nhất Phật Thừa (Xe Trâu Trắng Cực Lớn).
Lời khấn tụng Kinh Pháp Hoa
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Pháp Hoa Hội Thượng Phật Bồ Tát.
Hôm nay con thành kính trải hồn rực rỡ đón nhận Diệu Pháp Liên Hoa. Nguyện sống tự tại giữa bùn lầy, chẳng vương uế tà. Nguyện giữ vững Bồ đề tâm đại sự nhân duyên, chẳng bao giờ tụt lùi trên đường đạo. Biết rõ ta là Phật sẽ thành, mọi chúng sinh là Phật sẽ thành.
Nam mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ tát. (3 lần)